Verse 1:
Cuộc đời nà y là một sân khấu ảnh ảo.
Ta hóa thân và o từng vai diễn của đời mình.
Khi chối sáng giữa ngà n ánh lòe loẹt chiếu quanh.
Khi leo lét âm thầm trong những góc khuất.
Mà n buông xuống, ánh đèn tắt sau những chương hồi.
Ta khóc lên xiêm y mới, son phấn điểm tô.
Bridge:
Ngà n ánh ngắm nhìn soi xét ta.
Ta diễn xuất những gì người khác nói?
Những cảm xúc chà xát và o nhau.
Kẻ chÃnh diện, hiên ngang niềm kiêu hãng?
Kẻ phản diện, những mưu mô khôn lường?
Đó là ta hóa thân trên sân khấu cuộc đời.
Chorus1:
Sân khấu cuối cùng.
Phút hấp hối khu mà n khép.
Tấn bi kịch hay hà i kịch?
Verse 2:
Căn phòng tối là không gian nuốt trọn sân khấu.
Những hoang mang, những nghi ngờ, những mong đợi.
Và ánh sáng chợt vụt lên mang theo im lặng.
Họ nÃn thở chờ đợi những điều không ai hay.
Mà n kéo lên cùng những lời nói u huyễn.
Ta bước ra giữa ánh sáng, giữa sân khấu cuộc đời.
Bridge
Chorus 2:
Sân khấu cuối cùng.
Phút hấp hối khu mà n khép.
Tấn bi kịch hay hà i kịch?
Sân khấu cuối cùng.
Niềm kiêu hãnh hay những mưu toan.
Ôi ta mong phút huy hoà ng.
Guitar solo